Tôi không phải là “lính mới chập chững”, cũng chưa phải “senior dẫn dắt team 8 người, mỗi ngày code 2000 dòng”. Tôi đã đi làm vài năm, đã ăn hành kha khá, và… vẫn còn đang học tiếp với mục tiêu “LEARNING TO EARNING” (Một 1 người anh từng nói với tôi).
Tôi vẫn có những ngày debug 4 tiếng vì unit test run failed. Và vâng — tôi vẫn tra Stack Overflow hằng ngày, bây giờ thì hỏi AI bất cứ lúc nào.
Vậy tại sao tôi lại viết blog?
1. Viết để nhớ — vì não tôi không có localStorage
Trong quá trình đi làm, tôi học được rất nhiều thứ — cách config hệ thống, những lỗi “chỉ xảy ra vào thứ Hai”, những cách dùng git không ai dạy nhưng ai cũng xài,…
Vấn đề là: nếu không ghi lại, chắc chắn tôi sẽ quên. Tôi đã từng google lại chính vấn đề mà tôi… từng giải quyết hoặc lặp lại những lỗi ngớ ngẫn dù đã được comment ở Merge request rất nhiều lần.
Viết blog giống như tạo repo kiến thức cá nhân — có version history, có thể search, và đỡ hơn việc lục đống note rối tung trong Notion.
2. Ghi lại những “góc khuất” mà docs không bao giờ nói
Bạn có bao giờ làm theo tutorial mà code không chạy, rồi tự hỏi “mình ngu chăng”? Không đâu. Chỉ là docs hay giấu nhẹm những điều quan trọng như “nhớ bật flag này”, “mặc định giá trị là false”, hay “tính năng này deprecated từ version 3.2.1-beta-rc4”.
Tôi viết blog để ghi lại những “mẹo sống sót” kiểu đó — không phải để “dạy đời”, mà là để lần sau chính tôi khỏi chết lần nữa.
Nếu giúp thêm ai đó, thì càng tốt.
3. Tìm người đồng cảm – và feedback thật lòng
Làm dev cả ngày nói chuyện với code và bug. Tôi viết blog không chỉ để chia sẻ kiến thức, mà để xem có ai từng cùng khổ không. Nếu bạn cũng từng bị NullPointerException tra tấn thì… ta là người một nhà.
Blog cũng là nơi để tôi mở lời, để ai đó đọc và bảo:
“Ủa bạn làm vậy hơi tốn tài nguyên đó, dùng cách này nè.”
Tôi không ngại bị góp ý.
4. Đợi “giỏi rồi mới viết” là không bao giờ viết
Tôi từng nghĩ: “Chờ đến khi mình giỏi hơn rồi sẽ viết cho đàng hoàng.” Nhưng rồi nhận ra: càng học, tôi càng thấy mình chưa đủ giỏi. Và có lẽ đó là chuyện bình thường trong ngành này.
Vậy nên tôi viết — ngay từ lúc còn đang học, đang loay hoay, đang sửa bug trong im lặng.
Viết không phải để chứng minh “tôi giỏi”, mà là để nhắc mình rằng: chia sẻ là một phần của quá trình học.
Tổng kết
Tôi viết blog để ghi lại kiến thức, để dọn bớt rối rắm trong đầu, để kết nối, và để cười chính bản thân mình khi đọc lại mấy lỗi xàm xí mình từng gặp.
Cảm ơn bạn đã đọc đến đây. Nếu bạn cũng đang ở “level chưa giỏi nhưng không chịu đứng yên” — chào mừng đến với blog này.
Và nếu bạn thấy lỗi hoặc có góp ý gì trong bài này, cứ góp ý nhé, tôi sẵn sàng đón nhận.